Hoàng Đông quát muốn đánh bài kiểu miền nam

Hoàng Đông quát hỏi:
– Ngươi có điều chi mà vội vàng như vậy?
Tên chạy hiệu Nam Đồng ấp úng đáp:
– Bạch… Bạch Công chết rồi!
Hoàng Đông giật mình kinh hãi hỏi ngay:
– Ai giết gã? Tụi bay đánh bạc rồi gây thành ấu đả phải không?
Trong lòng phiền muộn, Hoàng Đông bụng bảo dạ:
– Những tên hán tử này bôn tẩu giang hồ quen thói đánh bạc mất rồi, thật khó mà trông coi chúng được! Ðộng một cái là tay đấm chân đá, rồi rút dao đâm chém nhau. Nơi đây là đánh bài liêng chỗ phủ thành, mà để phát sinh án mạng thì rầy rà to rồi.

Hoàng Đông quát muốn đánh bài kiểu miền nam

Bỗng nghe Nam Đồng đáp:
– Không phải thế! Không phải thế!… Vừa rồi gã Tiểu Lý ra cầu tiêu thấy Bạch Công nằm bên nhà cầu trong vườn rau. Trong người y chẳng có thương tật chi hết, nhưng toàn thân nóng rực, không hiểu chết tự bao giờ và bị chết trong lúc nào? Chắc y bị cấp bệnh mà thác.
Hoàng Đông thở phào một cái bảo:
– Ðể ta ra coi.
Ông bảo rồi lập tức đi ngay. Vương Nhi cũng theo sau. Ra tới đánh bài không cần mạng vườn rau đã thấy bảy tám người vừa tiêu sư vừa người chạy cờ hiệu đang xúm xít vào một nơi. Mọi người thấy tổng tiêu đầu tới đều tránh ra nhường lối đi.
Lúc Hoàng Đông coi thi thể Bạch Công thì người gã đã lột hết quần áo ra rồi. Trong mình gã tuyệt không một vết thương. Ông liền hỏi Chúc tiêu sư đứng bên:


– Có bị gì không?
Chúc tiêu sư nói:
– Thuộc hạ khám xét rất nhiều khắp mình gã không có một vết thương nào mà cũng không phải gã bị trúng tật.
Hoàng Đông nhìn sắc mặt Bạch Công vẫn như thường không có chỗ nào thâm tím, bên môi hãy còn đọng nụ cười, liền gật đầu bảo:
– Vào bảo cho Ðồng tiên sinh hay để y liệu lý việc tống táng cho đánh bài lốc Bạch Công và cấp cho gia đình gã một nghìn y liệu.
Từ ngày Lâm Hoàng viễn cảnh ra Phước Anh tiêu cục đã định lệ những món tiền gọi là phủ tuất cho tiêu sư, chạy hiệu và phu tạp dịch chết vì đang làm việc hoặc bị bệnh, hay mắc bệnh mà chết mỗi hạng bao nhiêu. Từ ngày Hoàng Đông lên nắm quyền tiêu cục đã hai ba lần gia tăng các khoản tiền trong này.
Một tên chạy hiệu nhân bị bệnh mà chết, dĩ nhiên Hoàng Đông chẳng lấy gì làm quan tâm, ông trở gót quay về nhà nhà sàn gọi Vương Nhi hỏi:
– Sáng nay Bạch Công có theo ngươi đi lượn không?

Leave a Reply